Do^i khi chu’ng ta tho’` o’ [Sometimes we are apathetic]

f557

Trước đây, tôi thường thờ ơ nghĩ rằng mình cứ dạ vâng thì mọi chuyện mà người khác bị thì mình không bao giờ bị. Có khi xem một câu chuyện của họ thì thờ ơ coi như không biết. Và đến khi mình bị thì mới hối hận tại sao lại thờ ơ. Bây giờ thì thích chia sẽ cảm giác của người khác. Khi ai đó không vui thì thường hỏi thăm, message. Tôi muốn viết ra một câu chuyện mà suốt hơn 5 năm qua tôi giữ kín trong lòng.

Tra Tấn, Nhục Hình Và Sử Dụng Vũ Khí Đọc Não Trong Kinh Doanh. Ép Buộc Vận Chuyển Và Bán Heroin

Ngày: 21/01/2009            

 

Vào năm 2002, tôi bắt đầu kinh doanh để kiếm tiền đi du học. Tôi đã làm kinh doanh theo đặc điểm hiện tại ở Việt Nam. Tôi đã gặp một số vấn đề ở khâu thủ tục mà tôi chưa gặp qua. Giống như những bước hiện tại, các vấn đề cũng đều giải quyết.

Vào năm 2003, tôi mở rộng kinh doanh và vấn đề bắt đầu từ việc chia tay với bạn gái. Tôi, bạn gái và một nhân viên Vietcombank cải nhau về tiền lót tay. Nhân viên Vietcombank không hài lòng với số tiền lót tay và họ muốn chiếm đoạt kinh doanh của tôi hơn là số tiền đó. Tôi và bạn gái nói về đất nước, cảm nhận kinh khủng. Tôi và bạn gái chia tay nhau vì chuyện này. Sau đó, có một nhân viên Vietcombank nói: “Coi chừng mua đứt hàng luôn đó”. Tôi bị shock và đã phản ảnh vài lời lên báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên về việc này. Sau đó, tôi không nhận bất cứ tin tức phản hồi nào từ những tờ báo này. Về mối quan hệ với bạn gái, tôi muốn giữ mối quan hệ bởi nài nỉ cô ta về bao nhiêu năm yêu thương lẫn nhau. Sau đó, tôi nhận rất nhiều lời đe dọa từ điện thoại và tin nhắn, hăm dọa giết nếu gặp cô ta, sau đó hăm dọa luôn công ty tôi. Bởi vì rất yêu cô ta, tôi nghĩ cô ta đã có người khác và chấp nhận rút lui. Tôi nghĩ rằng làm như vậy mọi việc sẽ yên lặng mặc dù trái tim tôi tan vỡ và không dễ quen cô ta. Chỉ vài tháng sau đó, tôi bắt đầu mất công việc kinh doanh bởi việc hăm dọa trên đường và tại văn phòng. Tinh thần tôi ngày một đi xuống vì chuyện này. Tôi dự định trình báo Công An. Họ hăm dọa tôi khi tôi chuẩn bị trình báo Công An. Người Công An gác cửa bảo tôi quay về nhà và làm đơn tố cáo ai. Tôi đã không làm đơn bởi vì tôi không cảm thấy đe dọa nữa.

Vào năm 2004, một ngày, tôi phải thay đổi dấu công ty. Tôi đến phòng Công An, một người vào bên trong. Dường như nếu tôi có bất cứ trình báo nào, họ sẽ có hành động tổn hại tôi. Tôi thật sự lo sợ. Sau đó bạn bè tôi bắt đầu xa lánh tôi bởi vì hiểu nhầm về chuyện bạn gái tôi. Ai đó đã làm một trò lừa cho việc hiểm nhầm này. Bà con tôi bắt đầu xa lánh tôi bởi vì chuyện kinh doanh không hiệu quả, như mất hợp đồng phân phối vào tay đối thủ cạnh tranh. Thỉnh thoảng tôi lại nghĩ công ty này là họ mà cũng có thể là Vietcombank.

Vào năm 2005, tôi bắt đầu cuộc sống đơn độc với nhiều cái bẫy phía trước mà tôi không hình dung về nó. Họ liên tục làm não tôi rắc rối. Ví dụ: sử dụng một số người có khuôn mặt, hình dáng của bạn bè, gia đình và những người quen biết khiến tôi lo sợ. Và sử dụng gương mặt hung dữ đe dọa tôi. Điều quan trọng, khi tôi có ý định quay trở lại kinh doanh mặt hàng cũ, họ cho một vài gương mặt hung ác đe dọa tôi. Tôi thật sự không hiểu là tại sao họ lại biết vị trí của tôi, ngay cả di chuyển trên đường. Tôi thật sự lo sợ. Thời gian trôi qua, tinh thần tôi xuống dốc nghiêm trọng. Một lần, tôi đang xem Tivi, tôi cảm thấy hình như có ai đó bảo tôi chạy xuống Dinh Thống Nhất. Có cái gì diễn ra ở đó. Sau đó tôi đến đó bằng xe máy. Có hướng dẫn viên đưa tôi đi xem lịch sử chiến tranh Việt Nam. Tôi đã thấy nhiều người có khuôn mặt, bộ phận cơ thể giống cha tôi, họ hàng, và bà con của họ hàng ở xunh quanh tôi. Lần này tôi không lo sợ bởi vì họ thân thiện. Trong mỗi phòng, có ai đó tác động tôi để hiểu mụch đích ngược về cuộc chiến. Và tôi hiểu câu chuyện theo cách họ tác động. Đặc biệt, tôi đã nghe câu chuyện này khi tôi là sinh viên. Nhưng lần này, tôi nghe nghĩa khác và tôi không biết đó là cái bẫy. Sau đó, một số người tác động tôi đi vòng vòng thành phố với cái gì đó là lạ. Khi tôi về nhà, tôi đi vào đường ngược chiều mà không lo sợ.

Trong năm 2006 và 2007, hai gương mặt hung ác đột ngột xuất hiện ở một quán gần nhà. Một tên chụp hình tôi. Tôi rất lo lắng và hốt hoảng gọi Ba về chở đi đến nhà Gì. Trong những ngày ở đây, tôi thấy rất nhiều hành động lạ từ người qua đường như gục đầu. Trong trường hợp tôi không có hành động cho việc nhìn thấy một vật, một hành động, một gương mặt hung dữ lập tức xuất hiện với hành động nguy hiểm để bắt phải có hành động tiếp theo. Ngày qua ngày, tôi phải làm điều này. Nếu không, tôi sẽ bị giết bởi gương mặt hung dữ. Tôi không thể chịu đựng nổi nữa và mẹ tôi đưa tôi đến bệnh viện. Trên đường đến bệnh viện Chợ Rẫy, ai đó nói “Chợ Lớn là của đại gia và người nước ngoài”. Tôi điên khùng hát một bài hát và có hành động lạ như người điên. Khi tôi đợi khám bác sỹ, ai đó nói “Đặng Thuỳ Trâm đâu rồi” và tôi thấy một người phụ nữ cầm cuốn sách Đặng Thuỳ Trâm. Sau đó, tôi thường xuyên uống thuốc và trở lại trạng thái bình thường nhưng đờ đẫn. Tôi gặp khó khăn khi làm việc đầu óc nhiều. Những ngày kế tiếp, sống trong lo sợ và bị hăm dọa tại nhà. Tôi thay đổi bệnh viện nhưng vẫn sống ở nhà. Một vài đêm, tôi nghe bước chân lạ và lời đe dọa.  Một đêm, anh ta nói “đây là viên đạn, nhớ đấy”. Và tiếng âm thanh phát ra từ viên đạn rơi. Trong một khoản thời gian, họ đòi quan hệ bằng hậu môn và cắt dương vật tôi. Đó là điều kinh khủng mà từ trước giờ tôi chưa gặp.

Sau đó, họ yên lặng một thời gian. Họ quay trở lại vào một số ngày đặt biệt như 30-4, 2-9. Trong gia đoạn này, họ sử dụng vũ khí kỷ thuật cao (có lẽ là trong quân đội) để chiếu sóng siêu âm thanh tác động vào não. Tôi không thể chịu đựng những âm thanh này và não của tôi như muốn nổ tung. Họ đe dọa để giết tôi hằng ngày. Họ đe dọa mọi thứ như cuộc sống, nghề nghiệp, tinh thần và giới tính. Họ sử dụng dụng những từ ngữ tục tĩu để thóa mạ tôi. Họ huỷ hoại tinh thần và mối quan hệ của tôi. Họ bắt ép phải quan hệ với con điếm thay cho việc quen bạn gái rồi cưới. Họ đe dọa rằng nếu tôi cưới vợ, họ sẽ quan hệ với vợ tôi trước và sau. Thật kinh khủng! Sau khi chiếu sóng siêu âm và giọng nói, họ sử dụng hình ảnh để chiếu vào não cho tới khi điên cuồng. Có đôi lúc, tôi nghĩ đến cái chết bởi việc nhảy lầu vì không thể chịu đựng nỗi. Họ đã sử dụng máy đọc não [1] và liên lạc não để tra tấn tôi.

Năm 2008, theo các vũ khí trên, họ quấy rối tôi khi tôi làm việc và tra tấn ngày đêm. Khi tôi bắt đầu làm việc trong công ty mới, họ liên tục đả kích “Cút” và những lời thô tục. Đặc biệt, tôi nghe một mình và đồng nghiệp tôi không nghe thấy.

Vào tháng 4 năm 2008, họ lại đe dọa tôi bởi vũ khí đọc não, vũ khí liên lạc não và vũ khí chiếu hình. Giữa đêm, tôi cảm thấy tê hết cả người và họ đe dọa cắt dương vật. Tôi đã bật khóc vì sợ và đã gọi gia đình. Tôi phải thay đổi chổ ngủ. Họ tiếp tục chửi “Cút”. Họ chiếu hình ảnh Bà Khải Hoàn vào não và nói “Cút đi khỏi nơi đây”. Bà Khải Hoàn là phát thanh viên Đài Truyền Hình TP. HCM. Sau đó, Bà nói “Cho 03 ngày rời khỏi Việt Nam. Nếu không bị giết”. Tôi không thể chịu đựng nổi sự hăm dọa, tra tấn và sự sợ hãi. Họ nói “Tại sao Mỹ? Họ muốn Canada”. Tôi nói “Tôi không biết! Xin để tôi yên. Tôi không phải người làm chính trị và tôi không muốn liên quan tới công việc chính trị”. Sau đó, họ liên tục tra tấn tôi và bắt tôi phải bò ra khỏi nhà tới nhà Lê Minh và la lên “Vua Lê Minh”. Nếu không họ sẽ giết tôi. Nước Việt Nam không có Vua. Tôi vô cùng sợ hãi và phải hứa nếu tôi trốn thoát ra nước ngoài và để tôi yên, tôi sẽ cuối mình. Họ không chấp nhận. Sau đó, tôi nhờ bố tôi mua vé máy bay cho việc tránh nạn. Tôi dự định ở đó một vài năm nếu tôi kiếm được công việc tại đó. Khi ba tôi tại phòng bán vé, họ đe dọa cắt đầu ba tôi. Tôi điên cả đầu. Nhưng sau đó, ba tôi vẫn mua được vé cho tôi. Sau đó tôi đã bay tới Kuala Lumpur, Malaysia. Khi trên máy bay, họ dung vũ khí liên lạc não chiếu một người đàn ông trong đầu. Ông ta là Hoài Linh, một nghệ sỹ hải ngoại. Ông ta nói với tôi rất nhiều trong chuyến bay, nhưng tôi không nhớ. Sau khi rời sân bay quốc tế Kuala Lumpur (KLIA), tôi ở phòng 208 khách sạn Orkid Inn, 258 Jln Pudu 55100 Kuala Lumpur, Maylasia. Trong suốt 02 ngày ở đây, là những ngày kinh hoàng. Phe Lê Minh đã sử dụng vũ khí kỹ thuật cao để tra tấn, nhục hình tôi. Đặc biệt, những vũ khí này gây ra đau đớn thật nhưng không để lại dấu vết. Họ đã xóa lưỡi tôi với nỗi đau đớn. Tôi không thể la lên. Sau đó cuốn tròn người tôi lại. Một cảnh tường thật đáng kinh sợ. Họ tiếp tục tra tấn đến điên cuồng và đau đớn khắp người. Sau đó, một người nói “đây là Đảng Mùa Xuân. Có muốn theo không”. Và tôi nói “tôi không muốn đi theo con đường chính trị”. Sau đó họ không nói gì và tôi không nghe họ nói nữa. Phe Lê Minh ép tôi phải cuối lạy và bò trong phòng. Họ nói “ tôi là tù nhân C.I.A. Đây là nhà tù C.I.A”. Họ cướp đồng hồ và điện thoại của tôi. Sau đó, một người Malaysia nói “nếu ngươi muốn ở lại Malaysia, phải làm giống như vậy”. Vào lúc đó, tôi như người điên và làm theo lời nói. Sau đó họ nói, một người đàn ông sẽ đến phòng để quan hệ hậu môn và đánh đập nữa. Sau đó họ nói là chỉ đùa. Sau đó, Mỹ một phe, Malaysia và Nga một phe, cải nhau. Và đem tôi ra làm thí nghiệm tra tấn. Họ nói “ ai thắng”. Một cảnh tượng kinh hoàng và tôi cố gắng hết sức thoát khỏi phòng và rời khách sạn. Tôi chạy sang khách sạn khác nhưng không có khách sạn nào mang cảm giác an toàn. Sau đó tôi quay trở lại KLIA (Kuala Lumpur International Airport). Tôi bị đe dọa trên đường đến KLIA. Tại KLIA, phe Lê Minh, đe dọa tôi tiếp. Sau đó, họ nói “bọn ta là Đảng Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam. Và một số người từ Washington D.C”. Và họ tra tấn ngay tại sân bay KLIA khi mọi người ở xung quanh. Họ sử dụng vũ khí để hút nước trong người tôi. Sau đó họ dùng vũ khí kỷ thuật cao như tại phòng khách sạn. Và họ cắt cơ thể tôi từ bên trong cơ thể và đồng thời đe dọa trong não. Họ cắt làm hai hai giai đoạn. Lần giai đoạn 2 là đau đớn hơn nhiều. Thật kinh hoàng cho tôi. Họ ép buộc tôi trở về biên giới Việt Nam và Campuchia để vận chuyển Heroin về Việt Nam cho Lê Minh. Tôi từ chối. Trước đó tôi nói “muốn chết bởi một phát súng ở đầu”. Họ không đồng ý và tiếp tục tra tấn tôi tại sân bay. Sau đó, họ ép tôi chạy vào một khu rừng. Nếu không họ sẽ bắn ngay chân tôi. Nhưng tôi đòi bắn ở đầu. Họ không bắn và dùng cách khác để ép tôi chạy vào khu rừng. Tôi đã ở trong khu rừng một ngày với sự đe dọa của họ. Họ liên tục đe dọa rằng tất cả hàng hóa kinh doanh là của họ, là của họ Lê. Chiều tối, tôi ra khỏi rừng và quay trở lại sân bay KLIA để tìm đồ đạt và báo cảnh sát KLIA. Tôi thuật lại câu chuyện cho cảnh sát và viết tường trình theo lời thuật lại của cảnh sát. Sau đó, tôi tìm một vài khách sạn gần đó để nghĩ nhưng không tìm thấy. Họ nói “lát nữa có người đưa mày đi”. Sau đó, một người hướng dẫn viên du lịch Malaysia đưa tôi về khách sạn Orkid Inn, chi nhánh Time Square. Sau đó vài ngày, tôi đổi khách sạn. Và họ bắt đầu chửi bới, lăng mạ cả ngày. Sau đó tôi quay trở về nước. Sau khi về nước, họ tiếp tục đe dọa và đòi cắt dương vật tôi nữa. Lần này, họ chiếu một người trong não tôi. Ông ta là Vân Sơn, một nghệ sỹ hải ngoại. Sau đó, họ tiếp tục chửi bới, quấy rối, đe dọa giết và tra tấn đến bây giờ. Trong những ngày gần đây, họ sử dụng rất nhiều người làm chính trị trong và ngoài nước tra tấn tôi. Phương pháp của họ là tác động lên não và nó là phương pháp tẩy não. Bây giờ tôi khó mà nghe và hiểu một đàm thoại hay chủ đề. Khi tôi làm việc tại các công ty như Delivery Vietnam (Japan), First Consultants Group (USA), Sopia Saigon (Japan) va Total Soft Bank (Korea), họ sử dụng thiết bị trên để phát ra âm thanh như “Cút, cút, cút, đĩ mẹ mày” vào não tôi và quấy rối trong toàn thời gian làm việc. Họ tra tấn cả đêm mà sáng mai tôi phải cố gắng đi làm. Bây giờ họ hăm dọa không cho đi làm nữa. Họ sử dụng vũ khí điều khiển não để xóa ngôn ngữ Tiếng Anh và mỗi lần tôi sử dụng chúng thì họ tra tấn tiếp. Và bây giờ họ cũng không cho ra khỏi nhà.

Tôi nhớ lại những dữ kiện này là do phương pháp nhớ lại tra tấn. Cho đến nay, tôi mới hiểu rằng trong quá khứ tôi không thể điều khiển ý nghĩ bởi vũ khí đọc não, vũ khí điều khiển hành vi, vũ khí liên kết não. Họ có thể điều khiển ý nghĩ và lời nói của tôi. Họ giả giọng người khác và điều khiển người khác. Quyền suy nghĩ cũng không có. Họ sử dụng vũ khí này cho tổ chức kinh doanh của họ để chiếm đoạt kinh doanh. Lúc trước đã chiếm đoạt, nay lại muốn lấy cái khác và liên tục tra tấn. Tôi không thể đưa câu chuyện này lên Tổ Chức Nhân Quyền vì họ đe dọa sẽ vạch lá tìm sâu để bỏ tù tôi như kinh doanh, đọc những tin tức gây tranh cải. Tôi đọc những tin tức này trong những ngày gần đây bởi vì tôi liên tục bị đe dọa, tra tấn và quấy rối bằng vũ khí của họ. Cái tôi không có là bằng chứng và nhân chứng. Dường như họ bỏ hết các Điều Ước trong Tuyên Ngôn Toàn Cầu Quyền Con Người [2]. Tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi nghĩ đến cái chết. Tôi hi vọng mọi chuyện sẽ phơi bày sự thật. Thật không dễ dàng Công Lý có tồn tại hay không?

Phạm Đắc Khánh

Phone: 84-90-9905651

Email: khanhpham65@yahoo.com

Y ! ID: khanhpham65

Bằng chứng:

       + evidence.doc

       + MindControl.doc

       + ThietBiDocNao-NationalGeographic.doc

       + MindMachine-BehaviorMachine.doc

Blog: http://360.yahoo.com/khanhpham65 ; http://www.myspace.com/353074495

Video: http://www.youtube.com/khanhpham65

Playlist: http://www.youtube.com/view_play_list?p=2584CA21FA7FE807

Địa chỉ: 48 Bình Tây, P.1, Q.6, TP. HCM, Việt Nam.

Địa chỉ trước 03-09-2008: 75 Đường Số 24, P.11, Q.6, TP. HCM, Việt Nam.

[1] Vũ khí điều khiển não và song siêu âm(Mind Control and Microwave Weapon):

http://www.illuminati-news.com/gov-mc.htm

http://www.mindcontrolforums.com

http://www.youtube.com/watch?v=Z91bg9BghaE&feature=related

http://www.youtube.com/watch?v=gpmNTA2FzRw

http://www.youtube.com/watch?v=JSEs6EGBZA0

http://www.youtube.com/watch?v=AKdKk-M01ug

http://www.google.com/search?client=opera&rls=en&q=mind+control+electronic&sourceid=opera&ie=utf-8&oe=utf-8

http://www.netti.fi/~makako/mind/yu.txt

[2] Tuyên Ngôn Toàn Cầu Quyền Con Người:

http://www.unhchr.ch/udhr/lang/vie.htm 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Evidences/ Bằng chứng:
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket

Vũ khí sóng ngắn từ vệ tinh [ Satellite Microwave Weapon ]

Tiếng gọi của bản thân
Voice of Myself
Vũ khí điều khiển não
Brainwashing and MindControl
Vũ khí sóng siêu âm
Microwave weapon
Vũ khí phá rối điều khiển não
MindControl-Electronic Harassment

Capture the Conversation tells you what people are saying right now!

Tags: , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , ,

2 Responses to “Do^i khi chu’ng ta tho’` o’ [Sometimes we are apathetic]”

  1. 1
    Khanh’s blog » Blog Archive » Đọc não, tra tấn cướp kinh doanh của Vietcombank & Công an an ninh [Brain-readinged, tortured in Vietnam biz by Common Properties Vietcombank & Public's Securities] Says:

    [...] Tra tấn, nhục hình v

  2. 2
    Khanh’s blog » Blog Archive » [Temp]Đọc não, tra tấn cướp kinh doanh của Vietcombank & Công an an ninh [Brain-readinged, tortured in Vietnam biz by Common Properties Vietcombank & Public's Securities] Says:

    [...] Tra tấn, nhục hình v

Leave a Reply